Trang

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Khó lắm

Cô vợ nũng nịu nói với chồng: - Em ước sao con chúng ta giống cả em và anh!


ảnh minh họa

- Chắc khó lắm em ạ.

- Sao lại không?

- Thì em thử nghĩ xem, làm gì có ai suốt ngày vừa chưng diện làm đẹp, đi shopping... lại vừa làm việc quần quật kiếm tiền đem về cho gia đình cùng một lúc?!

Muốn

Ngày cuối tuần, trong bữa điểm tâm, chồng chúi mũi vào đọc báo. Vợ bưng cà phê lên. Sau khi uống ngụm đầu tiên, chồng tức giận nói:

- Em biết là anh không thích uống cà phê có đường mà!

- Tất nhiên em biết. Nhưng em muốn được nghe anh nói gì đó!

Thích nhất

Hai công chức nói chuyện với nhau:

- Trong số những ngày phải đến sở, tớ thích nhất ngày thứ sáu. Thứ sáu tớ chẳng làm gì hết, mà chỉ ngồi nghĩ xem sẽ rong chơi thế nào trong hai ngày nghỉ cuối tuần.

- Tớ thì tớ lại thích thứ năm hơn.

- Tại sao?

- Lý do thứ nhất, vì đã sắp đến hai ngày nghỉ cuối tuần; lý do thứ hai, vì có thêm ngày thứ sáu giống như cậu!

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Bí mật cá chép của ông Táo

Có thể bà con không tin, nhưng thực sự những thông tin này chỉ có ở... Tin vịt.

Tốc độ cá chép ông Táo
Khoảng cách từ trái đất đến thiên đình là 384.403km, ông Táo đi mất 3 ngày (23 Tết ông lên trời, 30 Tết về, tức là mất 7 ngày, trừ đi 1 ngày vào chầu, vậy cả đi cả về mất 6 ngày). 3 ngày x 24 giờ = 72 giờ.
Vậy suy ra vận tốc trung bình của cá chép ông Táo cưỡi là: 384.403km/ 72 giờ = 5339km/giờ. Bạn tưởng tượng thế này: Nếu bạn cưỡi con chép đó từ Hà Nội đi Sài Gòn sẽ chỉ mất chừng 20 phút. Quả đúng là siêu tốc, tất nhiên với điều kiện bạn không bị cưỡng chế ghé quán massage hay “cơm tù” nào dọc đường. Được biết hiện tại có một nhóm sinh viên ưu tú của ĐH GTVT đang nghiên cứu tăng công suất cho loại phương tiện giao thông đặc biệt với ưu điểm không cần đường ray này nhằm thay thế cho tàu hỏa Bắc-Nam trong tương lai. Nếu thành công thì VN sẽ là nước đi đầu thế giới trong cách mạng phương tiện giao thông.

*
* *

Chép của ông Táo là loại chép... miệng
Một cô gái sắp lớn, sợ sau này về nhà chồng bị chê trách, mẹ bèn bày vẽ cho cô các tập tục ngày tết như: Ngày 23 âm hàng năm phải đốt cá chép giấy hoặc thả cá chép sống ra sông để ông Táo lên trời. Vốn thông minh, sáng tạo, cô quyết định mua cá chép tươi về... nướng. Cô lý luận: Làm như vậy nó “tổng hợp” cả hai cách trên. Tuy nhiên sau khi nướng, mùi cá thơm lừng, cô lại rớt nước miếng tặc lưỡi chép miệng: “Thôi thì ông Táo cưỡi xương chép cũng được chứ sao!”.

*
* *

Cá chép gắn xi nhan
Năm nay để tăng tính hiện đại, cá chép giấy Hàng Mã cho ông Táo lên trời được “độ” lại bằng việc gắn thêm xi nhan. Ông Táo khoái lắm, bật xi nhan thử rồi gọi Táo bà: “Ra sau... cá xem hộ tôi đèn có hoạt động không?”. Táo bà vòng ra sau, chăm chú quan sát rồi báo cáo: “Nó có hoạt động. Ôi! Lại thôi rồi. A! Lại có. Ối! lại mất rồi”.

*
* *

Tại sao da cá chép và các loài cá khác đều nhớt?
Chúng ta đều biết rằng, hàng năm cứ đến ngày 23-12 âm lịch, ông Táo lại cưỡi cá chép lên chầu trời. Theo nghi lễ truyền thống, ông Táo không mặc quần, chỉ mặc mỗi áo và đi giầy. Vẩy cá chép vốn xù xì gai góc, do vậy chúng cần phải trơn nhớt để ông Táo không bị rát... mông (kinh nghiệm này do ông Táo rút ra từ đời sống vợ chồng) và trước mỗi lần cưỡi cá ông đều xịt nước ép lá mùng tơi lên “ghế cá”. Các loài cá khác cũng mong được ông Táo... cưỡi một lần trong đời nên cũng tự bôi trơn thân mình như cá chép hòng lọt vào mắt xanh của nhà tuyển dụng là bà Táo. Do vậy đa số các loài cá đều có da trơn nhớt.

*
* *

Hãng AMG đã “độ” lại cá chép cho ông Táo
Với vây lưng sắc nhọn, da trơn như vậy, đường lên thiên đình ngày Tết lại đông, dọc đường cứ gọi là phanh dúi dụi, nguy cơ ông Táo bị “triệt sản” là rất lớn. Chính vì vậy ông Táo đã thuê hãng AMG “độ” lại cá chép của mình bằng cách... đục một lỗ trên lưng cá để ông “cắm chốt” định vị.

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Văcxin ngừa cho chó

Trưởng thôn nhận được thư tay của ông chủ tịch xã gửi, nguyên văn như sau.

ảnh minh họa


"Sắp tới, đoàn cán bộ huyện về thăm và chọn thôn ta làm điểm. Vì vậy ta nên duy trì thật tốt vấn đề TTVSNCC. Ký tên...".

Cả một đêm dài mày mò dịch những chữ viết tắt, sáng hôm sau, ông trưởng thôn gửi thư tay lại:

"Xin chủ tịch cứ yên tâm, không sợ chó điên cắn đoàn cán bộ bởi mùa mưa rất ít bệnh dại, chẳng cần tiêm văcxin... ".

Ông chủ tịch xã ngớ người chẳng hiểu chuyện gì, bèn cho người phóng xe máy vào thôn hỏi. Bấy giờ mới vỡ lẽ, các chữ viết tắt trong thư ông chủ tịch nghĩa là "Trật tự vệ sinh nơi công cộng", còn ông trưởng thôn lại dịch thành... duy trì tốt vấn đề "tiêm thuốc văcxin ngừa cho chó".

Kẹt xe

Cuối tuần, một nhân viên thấy có cuộc gọi tới.

"Chết, sếp gọi", anh ta nhủ thầm và cầm điện thoại:

- Alo anh, em nghe ạ.

- Ờ tôi biết hôm nay là thứ bảy, nhưng nhiều việc quá, cậu đến làm được không?

- Dạ được không có gì ạ, nhưng hôm nay đường đông lắm, em sợ kẹt xe nên chắc sẽ đến muộn anh ạ.

- Không sao. Khi nào cậu tới được?

- Dạ… thứ hai ạ.

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Tức bụng... khó thở...


Chuyện xảy ra trong phòng khám bác sĩ Hoa Đá, cháu nhiều đời của “bác sĩ” Hoa Đà.

Một người đàn ông vác cái bụng to tướng bước vào, vừa nói vừa thở hổn hển:

- Thưa bác sĩ, tôi thấy tức bụng... khó thở... máu dồn lên mặt... chân tay bủn rủn... buồn nôn... hoa mắt... toàn thân mệt mỏi...

- Xin mời anh ngồi! Xin hỏi thường ngày anh ăn uống thế nào? Có điều độ và đủ chất không?

- Quá điều độ, thưa bác sĩ. Ngày ba bữa đúng giờ, tối đến ăn nhẹ trước khi đi ngủ.

- Hàng ngày, bữa sáng anh ăn gì?

- Sáng tôi ăn một hoặc hai bát phở, bởi tinh chất bột rất tốt cho cơ thể. Ngoài ra, tôi còn ăn một bát tiết canh, và không thể thiếu đĩa lòng đầy kèm theo rổ rau sống. Sau đó là cà phê và hoa quả.

- Chà! Vậy bữa trưa thì sao?

- Chắc chắn là phải nhiều cơm và nhiều cá để tăng năng lượng. Sau khi ăn tôi tráng miệng nửa cân nho, dăm quả cam hoặc nửa quả dưa hấu cùng với nửa chai nước ngọt loại to. Sau đó, tôi ăn hai cốc sữa chua, vì tôi đọc sách thấy nói chữa chua rất tốt cho tiêu hoá.

- Vâng, đúng thế. Thế còn buổi chiều, chắc buổi chiều anh ăn nhẹ?

- Nhẹ là thế nào? Buổi chiều rất quan trọng, vì lúc đó tôi thực sự mệt mỏi, căng thẳng. Do vậy buổi chiều tôi thường ăn nhiều thịt, đặc biệt là thịt bò xào cần tỏi. Cần tỏi chưa đủ bổ sung vitamin nên trong bữa chiều tôi “oánh” thêm một đĩa rau muống xào thật to. Ngoài ra phải có hai chai bia, và tất nhiên tráng miệng thật hoành tráng. Bữa tối thì...

- Bữa tối, bữa tối nữa?

- Vâng! Bữa tối ăn nhẹ nhàng thôi, khoa học đã khuyến cáo mà. Tôi chỉ ăn hai gói mì xào thịt heo nạc và bó rau cải. Tráng miệng sơ sơ... Ối, ối... Bác sĩ! Ông làm sao vậy?

- Tôi thấy tức bụng... khó thở... máu dồn lên mặt... chân tay bủn rủn... buồn nôn... hoa mắt... toàn thân mệt mỏi...

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Kịp giờ đăng báo

Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn.

ảnh minh họa

Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia:

- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!

- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?

- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!

Thiên đường trong mắt các ông chồng

Giáo sư hỏi cả lớp: "Ai có thể nêu hai sự kiện lớn trong cuộc đời của nhà thơ Anh Milton?".Một nam sinh viên nhanh nhẩu phát biểu:

ảnh minh họa

- Sau khi kết hôn, nhà thơ viết tác phẩm "Thiên đường đã mất". Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm "Thiên đường trở lại".

---0---

Hai ông chồng ngồi kể khổ với nhau về chuyện vợ con. Một ông rầu rĩ nói:

- Nhiều lúc tôi muốn chết quách cho rồi. Không biết trên thiên đường có đàn bà không nhỉ?

Ông kia trợn mắt:

- Vớ vẩn. Có đàn bà sao còn gọi là thiên đường được!

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Cãi cho bò thành trâu

Bò cưng của nhà ông Trạng sư đi gặm cỏ non. Trên đường đi, nó thấy một đám lúa đang thì con gái thơm phức mùi mạ non.

ảnh minh họa

Nó đưa lưỡi tém vài ngọn, mùi thơm quyến rũ và vị ngọt lịm trên môi. Tiện thể nó làm hết một góc ruộng. Ông chủ ruộng đi ngang nhìn thấy bò liền chạy tới đuổi. Bò bỏ chạy một mạch về nhà đứng nấp trong chuồng.

Chủ ruộng đuổi theo, đứng ngoài kêu to vào nhà:

- Ơi ông Trạng sư, bò nhà ông ăn lúa con gái nhà tôi.

Ông Trạng sư đang đọc sách, nghe có tiếng gọi cửa bèn chạy ra hỏi:

- Ai mà làm ồn thế?

Ông chủ ruộng gãi đầu:

- Tôi có mỗi một đám lúa con gái, thế mà bò nhà ông xơi gần hết, bắt đền ông.

Vị Trạng sư chậm rãi:

- Đâu còn có đó, nhưng mà tôi cho ông biết, chả có bò nào nhà tôi ăn lúa con gái của ông nhé.

Chủ ruộng bực tức vùng vằng bỏ về, quyết tâm đi kiện.

Vài hôm sau ông Trạng sư có giấy của tòa mời.

Ông Trạng sư gọi bò ra bảo:

- Từ nay tao muốn mày có tên khác, tao đổi tên mày là Trâu. Tất cả mọi người gọi mày theo tên mới. Nếu có ai hỏi mày tên gì, mày cũng bảo tên Trâu.

Bò cãi lại:

- Con không thích tên Trâu.

Ông Trạng giải thích:

- Tên Bò không đẹp bằng Trâu. Trâu vừa cao quý vừa đẹp và nhiều ý nghĩa.

Nghe vậy bò cười nhăn răng ưng ý.

Ngày ra tòa, vị chủ tọa nghe lời trình bày đơn kiện.

Ông chủ ruộng quả quyết:

- Chính tôi trông thấy bò nhà ông Trạng sư ăn lúa con gái nhà tôi.

Chủ tọa phiên tòa xét hỏi:

- Bò kia, tên là gì? Có ăn lúa con gái của nhà người ta không? Tại sao không ăn lúa con gái của nhà khác?

Bò trình bày:

- Dạ thưa tòa, con tên là Trâu. Con ở nhà con, con không ăn lúa con gái của ông chủ ruộng và con cũng không ăn lúa con gái của nhà người khác.

Chủ tọa hỏi ông Trạng sư:

- Bò cưng của ông tên là Bò có đúng không? Nó có ăn lúa con gái như lời trình bày không?

Vị Trạng sư từ tốn trình bày:

Không, tên nó là Trâu. Tôi không biết lúa con gái của ông chủ ruộng ở đâu. Trâu nhà tôi nó còn trẻ, tôi chưa thấy nó ăn lúa con gái bao giờ cả.

Cả phòng xử án xì xào:

- Sao tố Bò lại đi xử Trâu vậy? Có lẽ không phải rồi, không đúng.

Tòa công bố nghỉ giải lao để vào nghị án.

Tòa tuyên án bò không có tội. Bò cưng nhà ông Trạng sư cười tươi rói trên đường về trong ngày đầu xuân.

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Cuộc đối thoại trong quán karaoke

Xin bạn đừng hiểu nhầm là tôi có ý định đi dự thi hát karaoke “bàn tay vàng”. Không, dứt khoác tôi không phải là người như vậy. Thế nhưng sự đời như bạn biết đấy, đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý mình?

Hôm đó tôi đi hát karaoke cùng ông bạn. Chúng tôi đến một quán karaoke giống như bao quán khác, nghĩa là đèn không sáng quá mà cũng không tối quá. Chúng tôi chọn phòng xong gọi đồ uống luôn. Một em ăn mặc khác nghèo bước vào:

- Các anh cần gì ạ?

Anh bạn tôi cười:

- Cần gì ư? Anh cần góp tiền mua một căn hộ chung cư.

- Không ạ! Ý em là các anh muốn gì?

Tôi bực mình:

- Anh muốn cổ phiếu tăng giá trong tuần tới.

Cô gái bối rối:

- Em chỉ muốn nói: Các anh đang khát, và các anh khát gì?

Bạn tôi cười ha hả:

- Sao không hỏi luôn. Không biết bạn anh khát gì, anh chỉ khát khao chiến thắng, ước gì đội U19 Việt Nam vô địch SEA Games sắp tới.

Chắc cô gái bực lắm, mà không hiểu sao cô ấy lại bực, rõ ràng chúng tôi trả lời rất thật lòng những điều cô ấy muốn biết mà?

- Em làm sao thế?

Cô gái chém tay vào không khí:

- Thế này nhé: các anh đang trong quán, vậy các anh muốn uống gì?

- Ra thế!

- Cứ nói thẳng thế có phải tốt không?

Bạn tôi liếc menu:

- Vậy em có gì nào?

- Có gì ấy ạ? - cô gái tươi cười - em có nhiều lắm. Có vòng eo ngon, có “em bé” hoành tráng, có...

Thật quá đáng, tôi không thấy nơi nào như nơi này, hỏi một đàng trả lời một nẻo. Tức chết được!

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Thằng cu mấy tuổi

Hai người bạn lâu ngày gặp nhau, cô gái hỏi chàng trai:- Anh đã lập gia đình chưa?- Anh lập gia đình rồi - Chàng trai nhanh nhảu đáp.

ảnh minh họa

- Được mấy cháu rồi anh?

- Mới được một thằng cu à.

- Vậy hả. Thằng cu anh mấy tuổi rồi?

- Nó cũng bằng tuổi anh.

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Lột da ‘thằng nhỏ’

Một anh chàng mới đi làm dưới xuôi về liền chê người hàng xóm tên A Pó. - Chúng mày kém, nghèo mà đẻ lắm, chả bằng một góc của tao.

ảnh minh họa


Bị chạm tự ái, A Pó bảo vợ:

- Tao với mày tối nay phải đến nhà nó xem nó 'ấy' vợ nó thế nào mà dám chê mình.

Tối đến, A Pó cùng vợ sang rình nhà người hàng xóm. Nhà sàn hơi cao, anh ta không nhìn thấy gì bèn bảo vợ đứng lên trên lưng mình để xem.

Vài phút sau, chị vợ trèo xuống, mặt hơi đỏ. A Pó hỏi:

- Thế nào, mày thấy gì không ?

Chị vợ thèn thẹn lắc đầu:

-Vợ anh ta 'ấy' cũng thế. Chả khác gì lúc mày 'ấy' tao cả.

A Pó tức lắm, lầm bầm:

- Nó đã bảo khác là khác. Để tao đứng trên vai mày tao xem.

5 phút sau, A Pó trèo xuống đất, mặt xanh mét, chân tay run lẩy bẩy. Vợ lấy làm lạ lắm, nhưng không dám hỏi. Trên đường về, anh ta rỉ tai vợ:

- Thôi mình nghèo, đẻ nhiều cũng được. Chứ tao không bắt chước nó đâu.

Chúng nó 'ấy' nhau xong rồi lột da 'thằng nhỏ' vứt vào sọt rác. Đau lắm, tao chịu thua...

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Triết học đoán... ‘của quý’

Một hôm trời nóng, chàng trai đi ra hồ hóng mát, thấy xung quanh vắng vẻ, liền cởi hết quần áo, nhảy xuống tắm truồng.


ảnh minh họa

Đến lúc tắm xong định lên bờ, chàng bỗng nhận ra có một cô gái đang ngồi đọc sách cạnh đống quần áo của mình.

Xấu hổ, anh chàng lặn xuống đáy hồ tìm kiếm một lúc, vớ được một cái xô bị vứt đi, chàng bèn lấy cái xô úp... 'chỗ ấy' lại và đi lên bờ.

Ðến gần cô gái, chàng cất tiếng hỏi:

- Cô gái ơi, em đang đọc gì thế?

Cô gái không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước bộ dạng của chàng, trả lời:

- Em đang nghiên cứu triết học.

- Nghiên cứu triết học, thế em có đoán được tôi đang nghĩ gì không?

- Anh nghĩ rằng chiếc xô có đáy, nhưng thực ra thì nó không có.

Chết cười: Ghen với người trong mộng

Có một anh đang ngủ trưa, bỗng cười khúc khích trong mơ. Chị vợ thấy thế, đánh thức dậy: "Anh chiêm bao thấy gì mà thích thú lắm vậy?"

1. Ghen với người trong mộng

Có một anh đang ngủ trưa, bỗng cười khúc khích trong mơ. Chị vợ thấy thế, đánh thức dậy:

- Anh chiêm bao thấy gì mà thích thú lắm vậy?

- A! Tôi nằm mơ thấy một trang tuyệt thế giai nhân. Mới bắt đầu làm quen thì...

Chị vợ nổi cơn ghen, khóc bù lu bù loa. Anh chồng hoảng quá, vội phân trần:

- Chuyện chiêm bao, chứ có phải chuyện thực đâu mà làm ồn lên thế!

- Muốn chiêm bao gì thì chiêm bao, chứ chiêm bao như thế thì không được với tôi!

- Vậy thì từ rày tôi không chiêm bao như thế nữa.

Chị vợ vẫn chưa yên tâm, bảo:

- Ngộ nhỡ sau này anh cứ chiêm bao như thế mà anh không cười thì ai biết đâu đấy!

Anh chồng làm ra vẻ hối hận, nói:

- Ðã thế thì từ rày tôi không ngủ ngày nữa. Ðã yên tâm chưa?

2. Dọa Non

Người nọ có tính hay ăn quà, vợ buôn tần bán tảo, dành dụm được tiền, anh ta thường lấy trộm, ra quán đánh chén. Vợ giận lắm, ngồi khóc hết nước mắt. Anh ta chẳng thương vợ thì chớ, lại dọa tự tử:

- Cứ như thế này thì sống làm sao được! Hay là tôi chết đi để nhà sống một mình!

Vợ cáu lên, bảo:

- Ừ, chồng con như thế này thì uống dấm thanh, nhai lá ngón mà chết quách đi cho rồi!

Anh ta nói vẻ nằn nì:

- Dấm thanh thì chua, lá ngón thì đắng, nhà cứ đưa cho tôi tiền, tôi ra chợ mua rượu uống, say bí tỉ cũng chết. Chết như thế khỏe hơn nhiều.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Khi toán học đi vào... thực tế

Cô giáo cũng không tính trước việc học sinh đưa ngay thực tế vào bài của mình.Trong giờ Toán, cô giáo hỏi Nam:


ảnh minh họa


- Một cái bánh giá 1.000 đồng. Vậy nếu mua 10 cái , em phải trả cho người bán hàng bao nhiêu?

- Thưa cô, khoảng 9.000 đồng ạ.

- Tại sao?

- Dạ, vì thường thì mua nhiều như thế, họ sẽ giảm giá ạ

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Mong muốn đơn giản

Giờ tôi mới thực sự hiểu, nếu biết dựa vào dân, điều gì chúng ta cũng có thể làm được, bác ạ.- Vấn đề bác vừa nói ai chẳng biết. Chắc bác qua đây vận động tôi đóng góp cho Quỹ làm đường liên thôn chứ gì?

- Đúng là đi guốc trong bụng người khác, bác ủng hộ 2 triệu đồng nhé?

- Nộp lắm thế, tôi lấy gì cho vào mồm. Tôi xin đóng góp 20.000 đồng thôi.

- Số tiền ấy thì làm được gì, chưa đủ cho bữa cơm bụi.

Đấng nam nhi mà không bằng một cô giáo về hưu ở xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Cô này đã bỏ tiền túi ra làm cầu cho dân đi.

- Mấy cái cầu tre ai chẳng làm được.

- Ai bảo bác thế, cầu bê tông cốt thép hẳn hoi nhé, hết hàng trăm triệu đồng đấy.

- Chắc hồi xưa cô này dạy thêm nhiều, tiết kiệm được cũng kha khá nên giờ bỏ ra mua danh đây?

- Ngược lại, cô nổi tiếng mô phạm, nhà tuy nghèo nhưng rất được đồng nghiệp, học sinh cũ cũng như bà con lối xóm yêu quí.

Ngoài số tiền ít ỏi tiết kiệm được, cô đã vận động được nhiều người tham gia góp công, góp của cùng làm cây cầu vững chắc nhất vùng.

- Rồi cô cho lập chốt bán vé ở hai đầu cầu chứ gì, chẳng mấy lúc mà thu hồi vốn?

- Không hề, mọi người được đi lại tự do thoải mái mà không phải trả tiền.

- Nếu thế thì chắc chắn cô sẽ lấy tên mình đặt cho cây cầu để lưu danh muôn thuở?

- Cây cầu vẫn mang tên cũ. Cô giáo già làm cầu chỉ với mong muốn duy nhất vào mùa lũ không phải nhìn cảnh học sinh yêu quí của mình mạo hiểm chèo thuyền qua sông, thế thôi.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

‘Trả thù’ thêm lần nữa

Sếp và thư ký đi công tác xa, thuê khách sạn và mỗi người ngủ 1 phòng. Buổi tối, họ cùng nhau tâm sự:


ảnh minh họa


- Có người vừa báo, mụ vợ tôi ở nhà đi chơi với trai rồi, hừ!

Cô thư ký cũng giận dữ không kém:

- Có khác gì lão chồng nhà em đâu, con em cũng vừa gọi điện báo bố nó đi với gà cả đêm qua không về!

Sếp gật gù:

- Vậy mình trả thù chúng nó đi!

Thế là sếp và cô thư ký tắt đèn và... cùng nhau trả thù. Xong, cả hai lăn ra ngủ. Đến nửa đêm, cô thư ký dậy khều sếp thì thầm:

- Sếp ơi, em muốn... trả thù thêm lần nữa!

Sếp trợn mắt:

- Trời ơi, sao cô thù dai thế!