Trang

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Chết cười: Đoán tuổi qua bộ ngực

Một cô gái 29 tuổi đi phẫu thuật nâng ngực xong cảm thấy như trẻ lại. Đi đâu cô cũng đố những người xung quanh đoán tuổi của mình. Nhiều người đoán cô chỉ 19, 20.

1. Đoán tuổi qua bộ ngực

Một cô gái 29 tuổi đi phẫu thuật nâng ngực xong cảm thấy như trẻ lại. Đi đâu cô cũng đố những người xung quanh đoán tuổi của mình. Nhiều người đoán cô chỉ 19, 20.

Cô mỉm cười sung sướng cho họ biết mình thực ra đã 29 tuổi. Niềm vui lâng lâng cô liên tục tới các cửa hàng bán đồ lót trong thành phố để mua, thử và… khoe.

Nơi nào cô cũng nghe được những lời khen trẻ trung như mong muốn. Chiều hôm đó cô diện một bộ thể thao khoe dáng tới sân tennis, tại đây cô gặp một người đàn ông đứng tuổi, câu hỏi ưa thích lại được đặt ra với người này: “Anh hãy đoán xem em bao tuổi?”.

Bất ngờ người đàn ông ấy ghé tai cô đưa ra một đề nghị rất khiếm nhã: “Tôi có thể đoán tuổi cô chính xác bằng cách xem ngực”.

Tuy hơi khó chịu nhưng niềm vui sướng lâng lâng vẫn còn nên cô đã đồng ý cho người đàn ông ấy xem ngực của mình. Sau khi ngắm thỏa thuê người đàn ông nói: “Cô 29 tuổi!”.

Quá ngạc nhiên vì sự tài tình của người đàn ông ấy, cô mới hỏi tại sao thì người này tủm tỉm cười đáp: “Trưa nay tôi dẫn vợ đi mua đồ lót và đã nghe được câu chuyện của cô ở đó!”.

2. Mặc áo ngực cũng phải luyện

Một anh chàng học THPT ở Cần Thơ mò tới Bệnh viện Bình Dân, TP HCM nằng nặc đòi bác sỹ phẫu thuật cho anh ta thành con gái.

Thấy bệnh nhân có vẻ rất kiên quyết, bác sỹ khám đã hứa sẽ giúp anh chàng thành con gái và đưa ra một phác đồ luyện tập trước khi phẫu thuật.

Đầu tiên là phải rèn luyện để có thể lực tốt bằng cách chạy mỗi ngày 5 km trong vòng 3 tháng bởi việc chuyển giới phải trải qua những ca phẫu thuật kéo dài, phức tạp.

3 tháng sau, anh chàng hớn hở đến thông báo cho bác sỹ đã hoàn thành “giáo án” một cách xuất sắc. Tuy có phần thấy nể sự chịu khó của anh chàng nhưng bác sỹ vẫn tiếp tục đưa ra phần còn lại của phác đồ luyện tập như sau: 3 tháng tiếp theo tập tạ, tập chống đẩy rồi phải “tiểu ngồi” giống hệt phụ nữ và đặc biệt là phải mặc áo ngực của phụ nữ 24/24 trong vòng 6 tháng.

Kết quả là anh chàng đã phải "đầu hàng" chỉ sau hơn 1 tháng tháng cố nuốt giáo trình tập luyện đầy khắc nghiệt và… kỳ cục nói trên. Anh chàng ngao ngán than thở với bác sĩ: “Làm con gái mệt quá! Cháu không thích làm con gái nữa đâu. Làm con trai thích hơn.”.

Vậy là ca “điều trị” đã thành công mỹ mãn như tâm nguyện riêng của gia đình anh chàng.

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Truyện cười về một ‘con ma kì lạ’

Bóng ma kỳ lạ bám sát chiếc xe, dù đã tăng tốc tối đa, rồi... bóng ma gõ cửa xe!

Sau một đêm dài say sưa, hai gã thanh niên rời quán bar, nhảy vào ôtô và khởi động máy. Sau vài phút, một ông già xuất hiện ngoài cửa sổ và gõ nhẹ vào kính. Một gã thất kinh la lên:

- Nhìn ra ngoài cửa sổ kìa. Ma!

Người lái xe tăng tốc nhưng khuôn mặt của ông vẫn già vẫn ở nguyên chỗ cửa sổ. Gã bạn đồng hành hạ kính cửa sổ, hỏi:

- Ông muốn gì?

Người đàn ông điềm đạm hỏi lại:

- Các anh có thuốc lá không?

Run lập cập, anh chàng đưa thuốc cho ông ta rồi vừa quay cửa sổ lên vừa hét lớn với người lái xe:

- Nhấn ga mạnh lên!

Vài phút sau, họ lấy lại được bình tĩnh và bắt đầu cười cợt. Người lái xe nói:

- Tớ cóc hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng đừng lo, đồng hồ tốc độ đang chỉ 80 dặm/giờ, con ma đó không đuổi kịp đâu.

Đột nhiên, một tiếng gõ nhẹ trên cửa sổ vang lên và ông già lại xuất hiện.

- Lại ông ta kìa! - Người đồng hành hét lên.

Anh ta hạ kính cửa sổ và run run hỏi:

- Sao đấy?

- Các anh có lửa không?

Anh chàng ném chiếc bật lửa ra khỏi cửa sổ rồi gào lên:

- Đạp ga hết cỡ đi!

Họ phóng xe với tốc độ 100 dặm một giờ, cố gắng quên đi những gì vừa nghe và thấy, thì đột nhiên lại có tiếng gõ.

- Chúa ơi! Hắn ta quay lại!

Anh chàng không cầm lái kéo cửa sổ xuống và hét lên trong sự kinh hoàng tột độ:

- Cái gì nữa đây?

Ông già nhẹ nhàng đáp:

- Các anh có cần tôi giúp kéo ra khỏi vũng lầy không?

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Phụ nữ thật sự muốn gì?

Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng.

Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên...

Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.

Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.

Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.

Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được - quái vật mà) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.

Và câu hỏi đó là: “Phụ nữ thật sự muốn gì?”.

Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.

Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời.

Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt...

Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.

Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.

Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.

Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình”.

Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.

Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự.

Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.

Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.

Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc: “Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?”.

Hay là ngược lại nhỉ, học ở Bách Khoa bao năm rồi ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?

Adam2 đã nghĩ ra câu trả lời cho mình, trước khi nhìn xuống dưới, nếu bạn là 1 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời, ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không .

*

Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy “tự quyết định lấy số phận của mình”. Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.

Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì???
Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu: “Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ”!

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Chuyện tình chàng gà trống

Trống choai không màng thóc, vì hắn đang mang trong mình "khát vọng truyền nhân".
Một ngày mới đang bắt đầu. Ngoài sân, những chú gà mắt nhắm mắt mở đi tìm thức ăn và sỏi đá để tọng căng diều. Duy chỉ co Trống choai là không màng đến, bởi hắn đang mang trong mình "khát vọng truyền nhân". Vì các em mái tơ đông quá, hắn lại chỉ một mình, nên phải dở bài lừa. Hắn liên tục mổ xuống đất, mỏ ngoác lên:

- Thóc thật! Thóc thật!

Rồi một em tưởng bở chạy lại, lập tức bị Trống choai nhảy lên. Lũ gà con trông thấy kinh hoàng hét lên:

- Khiếp... Khiếp... Khiếp!

Cụ Chó, hàm răng đã rụng quá nửa nhướng đôi tròng mắt lồi to vì bị viễn mà không đeo kính lên hỏi to:

- Đâu... Đâu? Đâu?

Bà Ngan già nghe hỏi chạy ra xem, nhìn thấy đứa cháu yêu bị tai nạn, không biết lam sao đành la:

- Kíu... Kíu... Kíu...

Nghe tiếng la hét ồn ào, chị Vịt trốn con đang tắm dưới sông cùng nhân ngãi vội phi thân lên bờ, nhanh đến nỗi không kịp mặc lại áo lông, lạch bạch chạy ra sân trước. Nhìn thấy cảnh hỗn loạn đó, chị bĩu môi tức giận vì bị phá đám, liền quạt thẳng vào mặt bà già lắm điều:

- Mặc... Mặc! Mặc... Mặc...

Vậy là không ai can thiệp để mặc Trống choai hành sự. Xong việc, hắn ta nhảy lên bờ rào vươn vai, giũ đôi cánh dọn giọng khoan khoái gáy to:

- Trên đời chỉ có thế mà thôi...

Sau tai nạn ấy 9 tháng 10 ngày, em Mái tơ sinh hạ ra hơn chục quả trứng. Bà Ngan già ế chồng sang thăm cháu gái.

Tủi hổ vì sinh ra hơn chục đứa con ngoài giá thú, lại thêm cái đau đớn khi vượt cạn, em Mái tơ khóc lóc:

- Nhục... nhục... nhục... lắm!

Thế rồi xuân qua, hè đến, sự việc kia chìm vào quên lãng... Một ngày mới lại bắt đầu!

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Tâm sự với chồng khi gần đến Noel 2014

Anh à, 15 năm nay em lấy anh, mỗi năm đều đón một Giáng sinh một cách khác nhau, duy chỉ có một điều không khác đó là anh đều say xỉn. Em đã ghi lại những câu chuyện đón Giáng sinh của anh.

Đêm Giáng sinh đầu tiên, có một chàng say rượu lảo đảo bước ra khỏi quán. Và nếu như đáng ra phải đi thẳng thì anh ta lại đi vòng ra phía sau quán rượu, ở đó là một khu nghĩa trang...

Mắt mờ mắt tỏ, anh ta nhìn thấy một ngôi mộ mới đào, anh ta ghé mắt nhìn xuống nhìn thấy có một vũng nước nhỏ đọng ở đó và mất thăng bằng ngã nhào xuống nằm gọn trong ngôi mộ.

Lấy hết sức bình sinh, anh ta hét tướng lên:

- Có ai đó không? Cứu tôi với! Tôi lạnh quá! Lạnh quá!!!

Một anh chàng khác cũng say rượu vừa bước ra khỏi quán, nghe thấy tiếng hét. Anh ta lần tìm đến, cúi xuống nhìn rồi nói ân cần:

- Anh bạn tất nhiên là sẽ lạnh rồi, ai lại nằm ngủ mà không đắp gì lên người cả cơ chứ, yên nhé để tớ đi kiếm cái xẻng, tớ lấp đất vào cho và anh bạn sẽ thấy ấm lên ngay mà!

Người nói đó là anh, may mà anh không tìm thấy xẻng.

Giáng sinh năm thứ 5, em mua một con vịt để làm tiệc, sau khi về không thấy vịt đâu, em hỏi anh và anh đã nói:

- Nó bay về miền Nam rồi. Tôi nói cho cô biết, nếu còn lục túi lấy tiền của tôi thì sẽ có ngày giường, tủ, bàn ghế nhà này cũng bay hết về miền Nam đấy.

Giáng sinh năm thứ 7, em giục anh đi cạo râu, anh bước vào trong nhà vệ sinh, nhìn thẳng vào cái gương và nói:

- Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi cũng sẽ giúp anh cạo râu.

Giáng sinh năm thứ 10, em đưa tiền cho anh để ra cửa hàng mua xúc xích về làm tiệc đón Giáng sinh. Anh đi một lát và trở về với chai rượu trên tay, rồi anh nói:

- Xúc xích lên giá, không đủ tiền mua nên anh mua chai rượu này vậy.

Giáng sinh năm nay, hi vọng anh đi mua cây thông noel, nửa đêm anh về không nói với em rằng:

- Anh đi tìm mãi không thấy đường ra khỏi khu rừng thông này, nên giờ mới về được em ạ.

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Chuyện một tay cá độ chuyên nghiệp

Làm thế nào để có thể tự mình cắn vào mắt của mình một cách dễ dàng được bà con?

Một anh chàng hay uống rượu quỵt tiền, bước vào quán rượu nói với chủ quán:

- Tôi muốn gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đây.

Chủ quán đáp lời:

- Được thôi, nhưng mấy lần trước anh còn chưa trả tôi tiền. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.

Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:

- Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?

- Tôi là một tay cá độ chuyên nghiệp! - Anh ta trả lời.

- Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng độ, đúng không?

- Tôi chỉ cá độ những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! - Anh chàng bình thản nói

- Ví dụ?

- Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.

Ông chủ quán suy nghĩ: “người bình thường làm sao có thể tự cắn vào mắt của mình được”, rồi quả quyết nhận lời vụ cá cược này.

Anh chàng nọ bất ngờ lôi con mắt phải là mắt giả của anh ta nhét vào mồm và cắn.

- Trời ơi! Anh lừa tôi! - Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.

- Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.

Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:

- OK! Hai mắt của anh không thể đều giả được. Tôi đã quan sát khi anh bước vào đây và tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.

Anh chàng kia lại bất ngờ lôi hàm răng giả ra đưa lên cắn vào mắt trái.

- Anh lại lừa được tôi một lần nữa rồi! - Ông chủ quán cay cú.

- Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.

Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người trong quán. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:

- Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.

Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân chứ chưa nói đến là một:

- Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.

Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta “tưới” vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.

Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:

- Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!

- Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy.

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Thái giám và chuyện không hiểu

Thái giám nấp dưới gần giường của Đức vua, thế mới có chuyện cười vỡ bụng này.

Một thái giám mới sợ rằng đêm khuya sẽ không nghe được lệnh để kịp thời phục vụ Hoàng Thượng và Nương Nương mà bị quở trách nên đã nấp xuống gầm giường...

Sáng ngày thứ 2 thì thái giám bị phát hiện.

Hoàng Thượng bực tức mắng mỏ: - Hay cho tên nô tài, ngươi đã nấp dưới đó được bao lâu rồi?

Thái giám quỳ xuống đất trả lời: - Bẩm Hoàng Thượng, nô tài đã ở dưới đó 5 canh giờ rồi ạ.

- Ngươi đều nghe thấy hết cả sao?

- Canh đầu tiên Hoàng Thượng và Nương Nương thưởng thức tranh ạ.

- Nghĩa là sao?

- Lúc đó nô tài nghe Hoàng Thượng nói với Nương Nương rằng: “Hãy để cho ta ngắm hai ngọn đồi hùng vĩ”.

- Canh giờ thứ hai thì sao?

- Canh thứ hai dường như Hoàng Thượng bị ngã xuống đất.

- Nghĩa là sao?

- Nô tài nghe thấy Nương Nương nói là: “Hoàng Thượng, mau lên đi!”

- Thế còn canh thứ ba?

- Hoàng Thượng và Nương Nương dường như đang ăn cua ghẹ.

- Thế nghĩa là sao?

- Bẩm Hoàng Thượng, lúc đó nô tài nghe thấy ngài nói là: “Mở cái chân ra!”

- Vậy thì canh thứ tư?

- Canh thứ tư hình như mẹ vợ của Hoàng Thượng bước vào.

- Là sao?

- Nô tài nghe thấy Nương Nương hét: “Ây da, mẹ ơi, mẹ ơi!!!”

- Thế canh thứ năm thì sao?

- Ngài và Nương Nương chơi cờ ạ.

- Nghĩa là sao?

- Nô tài nghe thấy Nương Nương hét: “Lên pháo, lên pháo!!!”.

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Phương pháp thu “thuế thân” trên giường

Không nên say mê việc "nước" (trà, bia) mà quên việc nhà, sao nhãng "đóng thuế"!

Ngày xưa vào năm Thiệu Trị thứ 3, qui ra năm dương lịch là khoảng năm 1831 tại một thành phố đông dân ở ven sông hồng có một đôi vợ chồng trẻ chung sống với nhau.

Họ sống rất hạnh phúc, hàng ngày vợ thì ở nhà lo thu xếp công việc gia thất, còn chồng làm lính cai cho tây do vậy công việc khá vất vả. Ngày ấy thời tiết khá khắc nghiệt nóng bức mà ở thời đó thì bia rượi rất rẻ người chồng hàng ngày vào các buổi chiều sau nhừng giờ nghỉ anh ta đi uống bia cho tới khuya mới về và cứ thế kéo dài anh ta không chịu thực hiện chức năng của người chồng.

Bỗng một hôm anh chồng đi uống rượi say khuya mới về và ngủ khì, trong lúc đang ngủ người chồng thấy có tiếng đạp mạnh hự hự vào bụng anh chồng như tỉnh như mơ mở mắt không thấy gì thầm nghĩ mình nằm mơ, nhìn và ngẫm nghĩ một lúc anh chồng lại thiếp ngủ, vừa mới thiếp thì lại thấy hai tiếng đạp mạnh vào bụng dưới và vào bụng rất đau, người chồng tỉnh dậy thầm nghĩ và khẳng định mình chắc chẵn không phải mê sảng nghĩ đến đó anh chồng liền quay lại nhìn sang ngươì vợ thấy vợ co quắp nằm ôm chăn quay mặt về phía bên kia không đả động gì đến anh, phía sau lưng có mảnh giấy ghi "Thuế là nguồn thu chủ yếu của ngân sách quốc gia, mọi tổ chức kinh tế xã hội, mọi Công dân Đều phải có quyền và nghĩa vụ nộp thuế".
Đọc xong dòng chữ trên người chồng như được sựu mách bảo của thần tiên liền quay sang người vợ nói: "Này em! Anh xin là người đi đầu trong công tác nộp thuế, xin mời em lấy giấy bút ra ghi biên lai khẩn trương choa anh" vừa nói dứt lời người vợ liền quay sang vẻ mặt âu yếm hơi tức và nói với người chồng đáng ghét đề nghị anh chuẩn bị tiền để nộp thuế cho đủ. Sau những lần ấy họ thấy nguồn thu của ngân sách ngày càng phát triển và lớn mạnh theo thời gian.

Bài học kinh nghiệm:

Đối với người có gia đình không nên say mê việc nước và bia bọt mà quên mất việc nhà, nếu xảy ra chuyện thì tìm phương án giải quyết cho êm đẹp.

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Vợ chồng hoán đổi

Một hôm, anh chồng là lập trình viên một công ty kinh doanh phần mềm nổi tiếng, quyết định tự nấu ăn cho cả nhà.

Trong lúc chồng đang loay hoay trong bếp thì cô vợ thử khám phá máy tính của chồng.

- Anh ơi, bật máy tính như thế nào?

- Em ấn nút có chữ Power ấy.

- Bật rồi nhưng vẫn không được.

Chồng chạy ra:

- Để anh xem nào, trước tiên em phải cắm cái phích này vào ổ điện đã.

Năm phút sau.

- Anh ơi, nó hỏi password.

- Em gõ “tình yêu” không dấu và không có dấu cách.

- Rồi, nhưng nó chỉ hiện ra 7 cái dấu hoa thị thôi.

- Kệ nó, em gõ phím Enter đi.

Bảy phút sau.

- Anh vẫn chưa làm xong con cá à?

- Chưa. Hình như anh làm sai so với sách hướng dẫn nấu ăn rồi! Nhưng không sao, anh reset lại là mọi việc ổn thôi.

- Reset là cái gì? - vợ chạy vào bếp - ôi trời, sao anh chặt cá be bét thế này?

- Em yên tâm! Anh sẽ chữa lại bằng photoshop!

- Photoshop là cái gì?

Mười phút sau.

- Anh nấu cá bị cháy à?

- Không! Mà... hình như anh cũng thấy mùi cháy... mùi nhựa cháy... - chồng chạy ra - ôi trời! Sao cái màn hình bốc khói thế kia?

- Em thấy nó nhấp nháy nên vỗ vỗ hai bên giống như lúc cái ti vi nhà mình mất hình, vậy mà...

Mười hai phút sau.

- Anh nấu cái gì đây? Bữa ăn của gia đình sư tử à?

- Không! Anh làm theo sách đàng hoàng. Quyển sách của em hay đọc ấy, ở trang 16.

- Để em xem! Trời ơi, người ta hướng dẫn cách làm cho 12 người ăn kia mà? Lại nữa, tờ có hai trang 17 và 18 bị rách mất rồi. Vậy là anh đọc hết trang 16 là đọc tiếp trang 19 phải không? Thảo nào anh đổ nửa lít dầu vào nồi canh cá...

Hai vợ chồng nhìn cái màn hình vi tính, nhìn nồi canh to vật vã rồi... nhìn nhau. Chồng rầu rĩ nói:

- Thôi em ạ! Tốt nhất là từ nay việc ai nấy làm. Nếu người nào muốn khám phá công việc mới thì phải có người kia hướng dẫn, nếu không thì với đà này chắc... đi ăn mày quá!

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Truyện tranh: Con hơn cha là nhà... nguy đấy!

Con hơn cha về mặt gì chứ về mặt này thì chỉ còn nước cả cha và con kiếm chỗ nào núp cho đỡ xấu hổ.

ảnh minh họa






Khi ở nhà...



Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Vợ mà như thế này à?

Một ông đã uống quá say, tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, hốt hoảng kêu lên: Trời ơi! Sao lại có cá sấu trên giường thế này?

1. Giường không ngủ thì cho kẻ khác nằm nhờ

Có anh chồng sống với vợ đã lâu năm, chán vợ già và xấu, lấy cớ bận làm ăn, đi suốt đêm suốt ngày, thỉnh thoảng mới ghé qua nhà nhưng không hề ngó ngàng gì tới vợ.

Bà vợ giận lắm, nhưng vốn tính nhẫn nhục, đành phải tự thân trách phí tuổi xuân.

Một hôm, người chồng bất thần về nhà, thấy vợ mình đang nằm với một người đàn ông lạ. Sợ làm ầm ĩ thì tai tiếng, anh ta chờ người đàn ông ra khỏi nhà mới hỏi tội vợ:

- Bà giải thích thế nào đây?

Bà vợ đáp:

- Anh ta nhỡ độ đường, hết tiền, vào xin ăn. Tôi cho anh ta ăn, thức ăn hôm qua để phần anh không về, không thì đổ cũng phí. Ăn xong, thấy quần áo, giày tất cũ của anh ta rách nát, tồi tàn, tôi lấy mấy thứ mà anh chê xấu và cũ, muốn cho đi khỏi chật nhà. Rồi bảo anh ta tắm rửa sạch sẽ, mặc vào...

Người chồng nổi máu ghen:

- Thế còn chuyện trên giường?

Bà vợ lại thủng thẳng đáp:

- Tôi chỉ làm đúng như lời anh dặn: Cái gì trong nhà mà lâu ngày không dùng đến thì đem cho người ta dùng, kẻo phí của giời!!!

Chồng: - !!!

2. Vợ mà như thế này à?

Một ông đã uống quá say, tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, hốt hoảng kêu lên:

- Trời ơi! Sao lại có cá sấu trên giường thế này?

- Ôi, anh yêu, em đây mà! - Bà vợ nói.

- Trời, lại còn biết nói nữa chứ! Mi bao nhiêu tuổi rồi?

- Phụ nữ thì nhìn thế nào, tuổi thế ấy mà.

- Vô lý, làm gì có người nào sống lâu đến như vậy cơ chứ.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Cứ cậy nhà, chớ cậy già

Tưởng mình ngon, nhân vật chính đã gặp phải đối thủ nặng kí và nhiều chân hơn!


ảnh minh họa






*

* *




Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Soi sự khác biệt thú vị giữa đám cưới Hà Nội - Sài Gòn

Cỗ cưới ở Sài Gòn có thể kéo dài từ sáng tới chiều như một buổi... đi nhậu. Còn ở Hà Nội, nhiều nhà đi mời đám cưới phải kèm theo quà trong lễ ăn hỏi, mà nhiều khi khách đông, quà ít, nhà gái... méo mặt.

Lễ ăn hỏi của người miền Bắc thường có mâm bánh nướng, bánh dẻo trong sính lễ. Đến khi mang thiệp cưới đi mời bạn bè, người thân, một vài gia đình nhà gái thường mang theo bánh nướng, chè


Người miền Nam, đặc biệt là người Sài Gòn không câu nệ lắm trong chuyện mời đám cưới. Thường họ chỉ phát thiệp, có khi còn mời luôn qua điện thoại.

Người miền Bắc, đặc biệt là dân Hà Nội hay ăn cỗ buổi trưa để cho cô dâu, chú rể và khách khứa đỡ mệt mỏi. Lúc đón dâu ban sáng xong là túc tắc ra nhà hàng làm lễ luôn. Khách đến thấy chỗ nào trống thì ngồi vào chỗ đấy, ăn rất nhanh rồi rút lui gọn ghẽ.

Dân miền Nam thì hay ăn cỗ chiều. Lý do là để tiện cho việc nhậu. Khách được chia theo bàn, những người có quen biết xếp vào cùng một chỗ. Vì chén chú, chén anh nhiều nên dân Sài Gòn ăn cỗ cưới cũng lâu hơn, chừng 4 - 5 tiếng mới xong.

Cô dâu miền Bắc ít thay váy cưới, chỉ mặc một bộ váy từ lúc đón dâu, ra ngoài nhà hàng tới lúc về nhà chồng. Nhiều khi hai gia đình chia nhau sáng nhà trai mời cỗ, chiều nhà gái mời cỗ, cô dâu cũng chỉ mặc độc một chiếc váy từ sáng tới chiều.

Cô dâu miền Nam, nhất là người Sài Gòn thay vài bộ váy trong tiệc cưới, có cô dâu thay tới 5 bộ. Nhiều khi khách chẳng kịp nhìn mặt cô dâu vì cô dâu đi thay váy suốt.
Trong lễ cưới của người miền Bắc thường ít hát nhạc sống, có chăng là nhà hàng tổ chức sẽ mời ca sĩ của họ tới hát quan họ, dân ca. Khách khứa cũng chẳng mấy khi để ý đến ca sĩ hát trên sân khấu.
Trong lễ cưới của người miền Nam, khách khứa thường lại rất hào hứng lên sân khấu hát mừng cô dâu, chú rể. Dù hát không hay nhưng nhiều người vẫn rất nhiệt tình lên hát mừng hạnh phúc đôi trẻ.

Ở miền Bắc, họ hàng, người thân của cô dâu chú rể thường mừng tiền mặt cho đôi trẻ.
Trong miền Nam, họ hàng người thân của đôi trẻ lại hay mua trang sức vàng để tặng.